Saturday, November 12, 2011

Linh ting lang tang - Bài thơ Phố Ta

Tình cờ đọc bài này trên trang facebook cua Những bài thơ hay.


Phố ta

by Những bài thơ hay on Saturday, November 12, 2011 at 11:55am
 
Phố của ta
Những cây táo nở hoa
Mùa thu đấy
Thân cây đang tróc vỏ
Con đường lát đá
Nghiêng nghiêng trong sương chiều

Năm nay cà chua chín sớm
Trên quầy hàng đỏ hồng
Chị thợ may đi lấy chồng
Chị thợ may goá bụa
Năm nay tôi mặc đồ đen.
Bác đưa thư, có thư ai đấy?
Bác đưa thư kéo chuông
Ti-gôn hoa nhỏ
Rụng đầy trước hiên.
Riêng bác thợ mộc già buồn bã
Thở khói thuốc lên trời
Anh thợ điện trên mái nhà mắc dây
Bà giáo về hưu ngồi dịch sách
Dạy cậu con tiếng Pháp
Suốt ngày chào: bông-dua


Phố của ta
Phố nghèo của ta
Những giọt nước sa
Trên cành thánh thót
Lũ trẻ lên gác thượng
Thổi bay cao bao bong bóng xà phòng.

Em chờ anh trước cổng
Con chim sẻ của anh
Con chim sẻ tóc xù
Con chim sẻ của phố ta
Đừng buồn nữa nhá
Bác thợ mộc nói sai rồi
Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa
Tại sao cây táo lại nở hoa
Sao rãnh nước trong veo đến thế?
Con chim sẻ tóc xù ơi
Bác thợ mộc nói sai rồi…

Tác giả: Lưu Quang Vũ

Thấy gai gai người. Hi. Đấy là cảm giác của mình khi bắt gặp một điều gì gây xúc động. Nhất là khi nghe nhạc, bắt gặp những giọng hát, những giai điệu khiến trái tim muốn tan chảy...
Bài thơ giản dị mà sao đáng yêu đến thế. Ngôn từ cũng thật trong sáng. Bắt gặp chút gì như ký ức, như tuổi thơ, như quê nhà ở đây. Thấy có chút nắng của những buổi trưa vắng hoe yên ả. Mặc dù trong bài thơ là buổi chiều muộn cuối thu. Có lẽ cảm giác này là do tâm trạng xốn xang chạm vào miền ký ức nào đó trong mình. Thấy bình lặng. Thấy nhịp thở của cuộc sống bình yên mà có lẽ mình vẫn hằng khao khát.
Buổi chiều muộn không phù hợp với bài thơ này. Mình nghĩ thế.

Hình ảnh những con người cùng với công việc họ đang làm cũng thật giản dị mà ấm áp. Thấy sự an nhàn trong đó. Họ làm việc nhưng không thấy bị chìm đắm trong công việc. Họ làm như thể họ vẫn đang hưởng thụ cuộc sống.
Bọn trẻ con. Đứa học ê a ngoại ngữ. Y như mong muốn của mình, sau này dạy Vi Vi & Sim tiếng Anh. Đứa khác thì đùa nghịch với những bong bóng lung linh trong veo như tâm hồn chúng, thả cho ước mơ bay cùng đám bong bóng xà phòng lên trời cao.
Đoạn cuối mình không thích sự xuất hiện của cô gái. Giá nó là con chim sẻ thật thì tốt. Hoặc là một cô bé còn rất trẻ con chơi đùa ở phố thì hay hơn. Chứ đứng "chờ anh" thì cứ làm sao ấy. Bài thơ đang rất trong trẻo, đời thường mà lại xuất hiện tình yêu trai gái cứ làm sao ấy. Hay mình đang ghen tị với cô ta không biết.
Cũng chẳng biết vì sao mình dị ứng với vợ chồng nhà thơ này. Lẽ ra nếu thấy tên tác giả trước mình đã không đọc. Nhưng đọc rồi thấy xốn xang. Hi. Thế là phải thú nhận là thích. Dù sao bài thơ cũng thật đáng để đọc và đọc lại.
Câu này rất yêu nè:
"Đừng buồn nữa nhá
Bác thợ mộc nói sai rồi
Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa
Tại sao cây táo lại nở hoa
Sao rãnh nước trong veo đến thế?"

No comments:

Post a Comment